Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 4: QUAN LIÊU NGHĨA LÀ TỘI ÁC

NGUYỄN QUANG VINH

Lúc này thì nhà báo còn đông hơn cả dân
TIN MỚI: NGƯỜI ĐƯỢC THAY THẾ CHỦ TỊCH HUYỆN LÊ VĂN HIỀN VỪA BỊ ĐÌNH CHỈ LÀ ÔNG LƯƠNG HỮU HUYỀN – PHÓ CHỦ TỊCH ỦY BAN NHÂN DÂN HUYỆN TIÊN LÃNG, PHỤ TRÁCH KHỐI VĂN XÃ ĐÃ ĐƯỢC THÀNH ỦY HẢI PHÒNG CHỈ ĐỊNH CHỨC DANH: PHÓ CHỦ TỊCH PHỤ TRÁCH ỦY BAN NHÂN DÂN HUYỆN (tin nhận cách đây 5′)
Hôm nay báo chí về xã Vinh Quang rồi tràn ra khu hồ đầm gia đình anh Đoàn Văn Vươn đông quá. Điểm mặt đủ các báo lớn bé từ Nhân Dân, TTX Việt Nam, VTC, Dân trí, Người Lao động, Tuổi trẻ…Hóa ra, có nhiều phóng viên lâu nay viết báo trên điện thoại gọi người này, ông kia hỏi, rồi bình, chẳng được mấy phóng viên xuống tận nơi. Nay thì ào ào ra quân vui như đi Chùa Hương.
He he. Mọi cánh cửa của địa phương rộng mở, tha hồ tác nghiệp, tha hồ phỏng vấn, tha hồ lang thang. Mọi đường ngang ngõ tắt trong xã đi đâu cũng chạm mặt nhà báo, khi thì một chàng đang nheo nheo mắt chụp ảnh, đôi lúc lại ló ra một ả tay sổ tay bút bước phăm phăm. Xã hội đen đỏ ở đâu không thấy, toàn thấy nhà báo.
Nhân dân thì tràn ra các ngõ, các đường, trên đê biển, chỉ đợi nhà báo hỏi cái là nói tuốt tuồn tuột, nói như tố địa chủ, đủ thứ chuyện, chen vào đấy khi nói về chính quyền lại xinh xắn vang lên tiếng địt mẹ chúng nó, nghe cũng đỡ nhàm chán và tỉnh ngủ.
Nghe tin cảnh sát điều tra đang đo đếm tài sản bị hư hại, bị phá nát của gia đình anh Vươn để củng cố hồ sơ khởi tố vụ án hủy hoại tài sản, thế là không biết từ đâu, thôi thì nam thanh nữ tú các nhà báo ùn ùn chạy như ma đuổi ra đầm hồ anh Vươn, tất cả đều chạy, xách giày guốc chạy, nhưng chẳng anh chị nào nói với anh chị nào, bí mật mà, he he, cuối cùng thì cũng ùn lại một chỗ hết, nhìn nhau phì cười.
Mình thắp nén hương lên bàn thờ mà gia đình anh Vươn đặt trên nền ngôi nhà bị phá, khấn vái thổ thần đất đai, đề nghị thổ thần đất đai nhanh đưa anh Vươn về để anh em nhậu bữa thịt chó cho nó lâng lâng mùi cưỡng chế. Hì hì.
Tâm trạng của mấy chục phóng viên khi mục sở thị cảnh tan hoang đau xót của trang trại gia đình anh Vươn đều rất buồn và phẫn nộ. Nói như ông Phó chủ tịch thường trực Hội nuôi trồng thủy sản Việt Nam là không thể tưởng tượng được người ta đã chà đạp lên luật pháp, lên sức lao động của người dân thậm tệ đến như vậy.
Ông Phó chủ tịch Thường trực Hội nuôi trồng thủy sản Việt Nam đau đớn chia sẻ cảnh tan hoang của gia đình anh Vươn
Buổi trưa, bỗng dưng ” vần cầy bảy món vút lên cao”, mình quyết định đi kiếm bữa thịt chó, phải đi xa vì sợ ” đầu độc”, hi hi. Về Tiên Lãng, thuốc lào thì hút rồi, còn món thịt chó không nhẽ…Sang xã khác ăn. Ông chủ quán thấy mấy anh em vào, nheo mắt cười cười, vì biết ngay nhà báo. Ông ấy vừa dọn bàn vừa tỉnh bơ nói với ai đó, với trời với đất: -Chó hết đấy các cháu ạ. Chó nhiều lắm. Chó xịn còn đỡ lo, sợ nhất là người mà như chó.
Không biết chó nhà anh Vươn có bị ai đó trong đội cưỡng chế bắt trộm mang bán ở quán này không ta?
Mình ăn một bữa nhớ đời.
Bây giờ mới vào phần chính.
Quan liêu. Qua vụ cưỡng chế đất ở Tiên Lãng, mình nhận ra, nguyên căn của sự đối đầu giữa anh Đoàn Văn Vươn với chính quyền có nhiều, nhưng trong đó chính là sự quan liêu đến tội ác của chính quyền.
Quan liêu tới mức, rành rành là những con đê chắn sóng vây lấy đầm hồ nhà mình để nuôi, bỏ bao nhiêu công sức, tiền của suốt mấy chục năm, thế mà các quan trên cứ khăng khăng anh Vươn làm ăn nhờ vả vào đê chắn sóng của Nhà nước, trong khi rành rành đê chắn sóng nhà nước ở trong, đê bao của anh Vươn nằm bên ngoài. Mỗi chi tiết thế thôi, mà từ xã, huyện, thành phố cứ gào lên là đê chắn sóng nhà nước. Cứ gào lên anh Vươn lợi dụng cái đê chắn sóng để làm ăn. Hỏi người dân và gia đình cán bộ huyện, thành phố có ai đặt chân tới đây chưa? Chưa? Cứ thế quyết, cứ thế kết luận, cứ thế tuyên bố.
Vị lão thành cách mạng này thốt lên: Tại sao chính quyền lại chơi ác với dân thế?
Quan liêu tới mức, khi nhà anh Vươn bị phá, giám đốc Sở công an vẫn khẳng định với mình là anh Vươn có nhà cao cửa rộng ở xã của mình, cứ nghe ai đó nói, ai đó báo cáo là nói theo, không kiểm tra, để rồi hóa ra đấy chính là nhà của người em. Thế mới có chuyện, dám dựng chuyện nói việc gia đình anh Vươn do mất nhà nên phải dựng lều ở, lại cho là nhà báo tham mưu để diễn trò đau thương. Tệ đến thế là cùng.
Quan liêu tới mức, suốt ba năm ròng rã anh Vươn vác 2kg đơn đi kiện, kiện từ xã lên huyện lên thành phố, tất cả chỉ đọc vào giấy, không ai về tận nơi để nhìn, để đo đếm, để kiểm tra, cứ làm việc trên giấy. Sau đó thì cấp dưới mặc nhiên coi cấp trên luôn luôn đúng. Cấp trên thì mặc nhiên coi báo cáo của cấp dưới luôn luôn không sai. Cứ những thông tin sai bét nhè ấy chuyển lên, chuyển ngang, chuyển dọc, để rồi cùng thống nhất với những kết luận hồ đồ xa thực tế đến mức ác độc, biến công sức của một người dân hiền lành, một điển hình lao động như Đoàn Văn Vươn thành kẻ đối đầu, kẻ dối trá, kẻ lừa đảo, kẻ xâm hại lợi ích địa phương, kẻ phá bỉnh.
Quan liêu tới mức, từ cái miệng ác ý của một cán bộ phán ra ngôi nhà anh Đoàn Văn Vươn bị phá là cái lều trông cá anh ạ, anh ạ, anh ạ, thế là các anh từ xã đến huyện đến thành phố cứ thế nói theo hết, lều lều lều, không một ai thèm nghĩ tới việc cần phải kiểm tra xem nó như thế nào.
Đây là Phó chủ tịch Hội nuôi trồng thủy sản huyện Tiên Lãng đã dũng cảm công bố sự thật bỉ ổi của lãnh đạo huyện cho Trưởng thôn Khoai Lang từ những ngày mới xảy ra sự việc động trời
Quan liêu tới mức, sau cưỡng chế, cả gia đình anh Vươn tan nát, kẻ bị bắt, người bị khởi tố, mất chỗ ở, tết không có nơi thắp hương, thế mà suốt một tháng không thấy mặt một cán bộ nào từ xã, huyện, thành phố, các hội nông dân, phụ nữ, chữ thập đỏ, …đến thăm nom, hình như khi người ta coi Đoàn Văn Vươn là tội phạm thì có nghĩa cả gia đình là tội phạm, là đồ súc vật, cả đứa bé chưa tới 7 tuổi cũng không phải là người, kệ mẹ chúng mày, cho chúng mày chết.
Quan liêu tới mức, luật đất đai sờ sờ ra đó, các ngành tham mưu thì đầy rẫy ra đó, giờ đã bắt đầu xử lý sai phạm nên hỏi cán bộ nào cũng gào lên, tôi biết chứ, huyện xử lý như vậy là sai, là không đúng, là oan ức cho người dân, nhưng chỉ cách đây mấy ngày, những cái mồm đó vẫn ngoác ra đúng đúng đúng. Ngu xuẩn nhất là Khánh chánh văn phòng nói một câu mà đến con chuột nghe cũng bỏ chạy vì xấu hổ: Chúng tôi làm thì chúng tôi phải nói là chúng tôi đúng. Thế mà các cấp các ngành cứ thế nghe, như đang thành một thói quen độc ác và dịch bệnh: cán bộ nói tức là đúng. Dân nói nghĩa là sai.
Quan liêu như thế thì dân nổi khùng lên, đối đầu là phải.
Quan liêu như thế thì các quan lãnh đạo đã không làm được gì cho dân lại còn gieo rắc tội ác bởi chính ý thức và thái độ làm việc của mình.
Trở lại không khí hôm nay.
Quyết định khởi tố vụ án hủy hoại tài sản công dân đã ký.
Các nhà báo náo nức nhất là săn tin bắt bị can.
Bắt ai? Lúc nào bắt? Số nhà báo thì chạy về Hải Phòng dò la. Số thì cứ giả vờ cầm điếu thuốc đi lượn lờ như cá cảnh quanh nhà Hiền chủ tịch, Khanh phó chủ tich, Liêm chủ tịch xã Vinh Quang,, Hoan bí thư xã, ông Kết người tổ chức thuê người và phương tiện phá nhà. Tin nhắn lâu lâu lại tới máy mình, anh Vinh ơi bắt ai chưa? Chưa. Bắt chưa nhỉ? Chưa? Bắt rồi hả anh? Chưa? làm như mình và Đại tá Ca là con cô con cậu không bằng…He he.
Niềm vui nho nhỏ: Nhiều người dân, cán bộ, đảng viên, cựu chiến binh nghe tin Trưởng thôn về đã hỏi nhau tìm gặp cho được, kéo về nhà uống rượu, khoe với vợ con, đây là Trưởng thôn Khoai Lang của chúng ta. Thậm chí một số cán bộ lãnh đạo huyện biết tin cũng xin số điện thoại rồi gọi, xin lỗi, có phải anh là Trưởng thôn Khoai Lang, blog Cu Vinh không ạ?. Nhiều nhà báo cũng tìm gặp, ui giời ơi anh đây rồi, khiếp, tụi em không bỏ sót bài nào trên blog của anh đâu nhé, nhé, nhé…He he
Đến 9 giờ tối thì các nhà báo vươn vai, về ngủ, chắc sáng mai bắt.
Có nhà báo đã đặt sẵn đầu đề và lời dẫn, để trống mấy chỗ để hễ xảy ra bắt là đưa tin cái rẹc, cướp tin nhanh nhất là thắng. Ví dụ: Tin riêng của báo ABC, vào lúc…ngày..tháng 2 năm 2012, cơ quan cảnh sát điều tra công an thành phố Hải phòng đã tống đạt quyết định bắt tạm giam ông Lê Văn Hiền, chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng về tội cố ý hủy hoại tài sản công dân…
Thế mà vẫn chưa bắt.
Anh em phóng viên xem đồng hồ, khuya quá, thằng nào cũng đói, lại nhắn tin hỏi nhau, đi ăn nhé, ăn gì bây giờ nhỉ, chó anh nhé.
Ừ.
Chó.
Đây là ngôi nhà của Ban quản lý Thanh niên xung phong trên vùng hồ nuôi tôm sát trang trại anh Đoàn Văn Vươn. Phía sau những cánh cửa đóng kín kia ẩn chứa những bí mật động trời. ( viết sau)
Còn nữa)
Tin riêng: Một công ty dấu tên tình nguyện dựng lại chỗ ở cho gia đình anh Đoàn Văn Vươn ( nhà sắt, căng bạt ni lông, diện tích lớn hơn, đẹp hơn và rộng rãi hơn. Vì thế trong ảnh, căn lều dựng tạm đang tháo dở)
Kỳ 5: CÂN LẠI THỊT CHO ĐÚNG, TAO LÀ EM HỌ ĐOÀN VĂN VƯƠN


 VIDEO liên quan :